Thứ Ba, 14 tháng 7, 2009

Truyện Vui - CÁI GIÁ CỦA TÌNH YÊU

HỒ THỤY MỸ HẠNH

Chàng đã yêu, yêu say đắm bất cứ người con gái đẹp nào mà chàng gặp gỡ. Trái tim của chàng đã sẵn những rung động triền miên. Chàng cảm thấy yêu ai cũng chân thật, tốt đấy chứ, nhưng ngặt nỗi chàng yêu chân thật... cùng một lúc ! Sự “chân thành” ấy làm khổ chàng.



Tình yêu vốn dĩ người ta ví nó làm khổ trái tim, nhưng với chàng thì khổ khắp nơi trên cơ thể. Khi đi dạo với tình yêu áo hồng thì mắt khổ vì phải đảo ngược, đảo xuôi xem có tình yêu áo xanh, áo tím, áo hoa cà thấy không ? Trở về nhà đầu óc căng thẳng để chia thời gian ra sao cho hợp lý, phải bớt một chút bên này thêm vào bên kia. Suy nghĩ mãi làm khổ dây thần kinh số 7. Chàng cứ bị móng vuốt của các nàng hành hạ, mà cái chịu khổ vì móng tay nhọn không phải là vỏ quít dầy mà là... cái bắp vế !



Đơn cử như vậy chàng thấy yêu là khổ khắp người, chết cả người chứ không như “Yêu là chết trong lòng một ít” như một nhà thơ đã nói. Mà phải đâu chàng “đểu cáng”, thật sự chàng luôn chân thành say đắm trong tình yêu dành cho... mỗi nàng !

Do vậy chàng rất lo sợ có một ngày các nàng tình cờ đụng độ nhau trong căn nhà có trái tim vĩ đại của chàng.

Việc không muốn nó vẫn đến, vì quá căng thẳng nên chàng bất ngờ ngã ra . . . lâm trong bệnh ! Thế là căn phòng độc thân của chàng rực rỡ bởi áo xanh, áo đỏ, áo tím, áo vàng.

Cuộc gặp không hẹn ấy hứa hẹn một cuộc đổ nát, mà người hứng chịu hậu quả sẽ là chàng chứ không ai khác.

Chàng không thể giải thích được rằng chàng không hề giả dối với một nàng nào. Chàng cũng không thể móc trái tim nồng nhiệt yêu đương ra cho các nàng thấy dù có nhiều ngăn, nhưng ngăn nào cũng... đồng đều !

Mới nghe những câu các nàng mỉa mai nhau thôi chàng đã chết khiếp rồi, huống chi rồi đây ngọn gió ghen tuông ấy chắc chắn sẽ biến thành bão . . . cấp 12 chuyển sang chàng, vì chàng mới chính là kẻ xúc phạm lòng tin của họ.



Tục ngữ có câu “ Hai người đàn bà và một con vịt sẽ làm nên một cái chợ” còn căn phòng của chàng chỉ thêm một con vịt nữa sẽ thành cái... Đại thế giới !

Chàng đâu ngờ đời mình ra nông nỗi, thôi thì đành tìm cách lẩn trốn trước khi cuộc phục thù tập thể của các bóng hồng có thể xảy ra. Thế là chàng quyết định ra đi . . . ở ẩn !

Một buổi sớm tinh mơ, chàng len lén như một tên trộm trong chính căn nhà của mình để không ai biết chàng ra đi, vậy mà vẫn có kẻ nào đó đã đến sớm hơn, đặt ngay trước cửa một đứa bé sơ sinh, thoạt nhìn đã thấy diện mạo của nó... giống chàng. Không nở bỏ lại, chàng đành mang nó theo. Chàng rẻ sóng vượt đại dương đến một hoang đảo xa. Cuộc sống “Rô Bin Son” bất đắc dĩ đến với chàng từ đó.

oOo

20 năm sau

Trên hoang đảo, người cha giờ đây đã sắp xỉ ngủ tuần, đứa bé sơ sinh trở thành một chàng trai tuấn tú. Chàng làm bạn cùng muôn thú. Người cha cố truyền đạt kiến thức và mọi hiểu biết cho chàng. Chỉ có một điều chàng trai thông minh ấy không được học đến là: Tình yêu và các từ đàn bà, phụ nữ, con gái hoàn toàn xa lạ đối với chàng nên dù là trong mơ chàng cũng không thể biết được rằng trên đời này có một sinh vật vô cùng đáng yêu mà cũng vô cùng đáng sợ, Cha chàng vì đó mà phải khổ sở, phải ra đi, ông muốn con của mình đừng vướng vào vòng “khổ lụy” đó.

Nhưng rồi một ngày kia nỗi nhớ nhung như con sóng vỗ vào lòng ông. Thành phố cùng những kỷ niệm. Những người đẹp năm xưa, họ ra sao rồi ? họ còn nhớ hay đã quên ông ?
Ông quyết định trở về . . .

Sau hai mươi năm, mọi thứ đều thay đổi, chỉ có một thứ không thay đổi là người đẹp vẫn đẹp ! Thêm vào đó các cuộc thi hoa hâu, thời trang, duyên dáng đủ cả các loại thi ưu ái dành cho các bông hoa biết nói. Người ta đổ xô nhau đi xem diễn, quên sự hiện diện của con trai, ông cũng háo hức đi xem. Xã hội văn minh tiến bộ chừng nào thì cái đẹp cũng tiến lên chừng ấy. Áo quần thời trang đủ kiểu với màu sắc rực rỡ. Đến mục biểu diễn áo tắm, đã quyết chí “ tu thân” nên ông ngại không nhìn, nhưng con trai ông từ đầu im lặng, bỗng lên tiếng:

- Bố ơi ! con . . .con gì vậy ?

Ông giật mình ái ngại nhìn chàng trai còn đang ngạc nhiên thích thú, ông lấp bấp đáp:
- Con . . . gái !

Ông liền lôi chàng trai ra về. Bắt đầu từ đó chàng cứ hỏi:

- Bố ơi ! Con gái nhiều quá, chỗ nào cũng có, người ta còn khoác tay “nó” đi nữa.

Biết làm sao giải thích, chàng còn thắc mắc kiểu “hoang đảo”:



- Người ta “ săn” con gái bằng gì hở bố ?

Ông thở dài, lo lắng:

- Bằng . . . ( ông ngập ngừng suýt nói đến hai chữ tình yêu)

Sự vui tươi, linh hoạt của chàng trai dần mất. Đôi mắt mơ màng, không muốn ăn, quên cả ngủ. Nét âu sầu hiện rõ:

Ôi ! Điều gì đã đến gõ cửa tâm hồn chàng trai ? Phải chăng vì hình ảnh của loài “sinh vật xinh đẹp” ấy đập vào mắt chàng và đang phát tín hiệu đến trái tim? Chàng cảm nhận sự nhớ nhung không giống như nhớ chú nai trên hoang đảo, một tình cảm mới lạ nơi thế giới loài người mà chàng không biết đặt tên, nhưng chàng hiểu rằng chàng muốn tiếp cận và muốn có . . .

Cho đến một ngày, người cha hiểu rằng không thể nào đi ngược lại “qui luật” của tạo hóa được, ông mới nói với chàng trai và cũng là tự thú với lòng mình:

- Đó là tình cảm mà con người khi đến tuổi trưởng thành tự nhiên cảm nhận thấy. Tình yêu ví như hai cánh tay được kết hợp hài hòa trên một thân thể. Nếu thiếu đi một sẽ không bình thường và có quá nhiều cánh tay trên một thân thể sẽ biến thành dị tướng. Bố đã trải qua một thời yêu đương nhưng cuộc đời không thể yên lành bởi vì bố quá tham lam, lạ nghĩ tránh cho con “tai họa” mà bố đã phạm sai lầm là buộc con không được biết gì đến ý nghĩa của tình yêu. Thật là đi ngược lại sự phát triển của nhân loại.


May quá nếu ai cũng làm như bố thì thế giới này đã lâm vào nạn... tuyệt chủng !

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Hà Nội lại chìm trong biển nước





















Nhiều tuyến đường ngập sâu trong nước, ôtô chết máy, người đi bộ hì hụi trên vỉa hè, giao thông ùn tắc nghiêm trọng. VnExpress.net ghi lại hình ảnh tại thủ đô lúc trưa nay.







Cơn mưa kéo dài đã làm nhiều tuyến phố ngập sâu.







Xe máy tăng tốc băng qua đoạn ngập trên phố Thợ Nhuộm.

















Anh Thân Yêu,



Nhận được thư anh, nghe nói khóa học bồi dưỡng của anh một tuần nữa sẽ kết thúc, em mừng vô kể. Thế là vợ chồng mình sắp gặp lại nhau rồi anh há! Ôi, ước gì em có cánh, em sẽ bay thẳng đến chỗ anh để đón anh về.



Nghe nói ở chỗ anh lúc này trời bắt đầu lạnh rồi phải không? Ôi, nghĩ đến cảnh anh rét run cầm cập, em thương anh ghê vậy đó. Nhưng hình như anh không định mua áo lạnh phải không? Ừ, mua làm gì cho tốn kém anh hở! Chúng ta phải dành dụm tiền bạc cho đứa con đầu lòng sắp tới của chúng ta kia mà. Anh có thể mượn tạm áo lạnh của bạn bè cũng được. Nhưng nếu không ai cho mượn thì sao há! À, mà chỉ còn một tuần là anh về rồi kia mà! Một tuần thì dư sức chịu đựng phải không anh? Em biết anh là người khỏe nhất trên đời mà! Ôi dũng sĩ Ðắc-ta-nhăng của em!



À mà anh ơi! Ðôi giày dạo trước anh mua cho em bị đứt quai rồi anh ạ. Mấy hôm nay em phải mang xa-bô đi làm, quê thấy mồ! Khi nào về anh nhớ mua đôi giày mới nhé! Hẳn anh dư biết em thích kiểu giày gì rồi chứ? Tất nhiên em tin là anh không quên nhưng em vẫn cứ muốn nhắc lại: đôi giày da quai nhung màu huyết dụ mà hồi ở nhà em đã chỉ cho anh một lần trong cửa hàng, anh còn nhớ như in đó chứ! Nếu không có màu huyết dụ thì anh chọn màu xanh dương vậy nhé! À mà anh ơi, nếu có một đôi giày thì rủi nó lại hỏng nữa thì thật là kẹt anh hở, anh có nhgĩ vậy không? Chắc là anh đã nghĩ ra điều đó trước em rồi chứ gì, vợ chồng mình bao giờ lại chẳng cùng ý kiến. Vậy thì anh đừng quên mua thêm cho em một đôi giày trắng nhé. Nhớ là màu trắng đấy, anh yêu của em, nếu màu khác em giận cho mà coi. Ðáng lẽ có sẵn trong nhà ba đôi giày thì tốt hơn, nhưng em đã quen tính tằn tiện rồi nên không đòi hỏi đến vậy đâu, anh hãy khen em một lời đi!



Anh ơi, hôm qua nhỏ Lệ Thanh đến nhà chơi với em. Nó hỏi thăm anh đủ thứ. Con nhỏ dễ thương ghê! Dễ thương nhất là nó mặc một cái áo xoa Pháp màu hoa cà đẹp kinh khủng. Ðến khi nó về rồi, em bần thần trong người và buồn vô cùng. Em thì chẳng bao giờ có được một cái áo đẹp như vậy cả, tủi thân ghê! Nhưng em không bắt anh mua áo cho em đâu, em cũng biết là không nên làm phiền anh. Mà này anh ơi, tất nhiên là em không đòi hỏi nhưng nếu anh cảm thấy yêu em, không muốn để em tủi thân thì anh có quyền mua cho em một cái áo xoa Pháp vậy. Nếu mua, anh chọn màu mỡ gà nghe. Màu đó hợp với em lắm. Thực ra thì em thích một cái áo mút-sơ-lin màu ya-ma-ha hơn, nhưng thôi để lần khác anh ạ. Mình quen sống tiết kiệm rồi, đâu có thể mua hai cái áo một lúc, anh há?



Nhưng đó là áo mặc đi làm, còn khi đi chơi thì không ai lại mặc áo đi làm cả. Chắc anh thừa hiểu điều này phải không? Anh của em thông minh lắm mà! Hôm trước em thấy nhỏ Kim Hoa mặc một cái áo pull xanh đẹp lắm. Em nói vậy là anh hiểu rồi chứ gì? Có nghĩa là em hy vọng ngày anh về, em sẽ tìm thấy trong va-li của anh những cái ao pull làm quà cho em. Em nói những cái áo, bởi vì em biết không đời nào anh lại để cho vợ anh mặc đi mặc lại mỗi một cái áo ngày này qua ngày khác. Nhưng để đỡ tốn, anh đừng mua nhiều làm gì, em chỉ cần hai hoặc ba cái ít ỏi, chủ yếu là mặc cho qua ngày thôi.



Anh thân yêu của em, như người ta thường nói, cái gì cũng phải xứng đôi xứng cặp, giống như anh và em vậy. Em đâu có thể nào sống với ai, ngoài anh, phải không anh? Cũng vậy, lẽ nào anh lại bắt em mặc những cái áo mới cùng với những cái quần cũ không xứng đáng với chúng. Anh ạ, nói tóm lại thì anh có thể mua cho em một cái quần nhung vàng để mặc với cái áo xoa, còn áo pull thì phải mặc với quần gin mới đúng điệu. Quần gin, anh nhớ chứ? Cái đó, những người sành sỏi gọi là com- lê đấy anh ạ.



Anh thân yêu, có người chồng nào đi xa về lại không muốn thấy vợ mình tươi mát, xinh đẹp, phải không anh? Anh lại càng như vậy vì anh là người chồng yêu vợ nhất trên đời, anh hở! Em cũng muốn chiều lòng anh lắm nhưng e việc đó quá khả năng của em. Tại sao anh biết không? Em nói nhỏ cho anh nghe nhé! Lúc này da mặt của em bớt mịn rồi anh ạ. Nếu thoa kem Ni-vê-a thì may ra em mới trở lại là cô vợ xinh xắn của anh. em nói vậy không có nghĩa là đòi anh mua kem cho em đâu, nhưng nếu vì quá yêu em mà anh cứ nhất định mua, thì nếu không có loại Ni-vê- a, anh mua loại Ê-mê-rông cũng được. Em không từ chối đâu, nhất lại là không phải chỉ một hộp.



Tất cả chỉ vậy thôi, em không muốn anh phải cực nhọc nhiều vì em đâu. Thực ra em phải ăn mặc thứ này thứ nọ cũng chỉ là vì anh thôi, anh thân yêu ạ. Ngoài ra, có những thứ em không dặn trong thư bởi vì em nghĩ tất nhiên là anh phải mua về rồi, như trái cây chẳng hạn. Anh có thể mua ba ký chôm chôm, sáu ký sầu riêng và thêm vài trái mít tố nữ càng tốt. Vợ chồng mình sẽ có thứ mà liên hoan với nhau trong ngày sum họp. À mà làm sao anh có thể mang mọi thứ này về được hở? Anh gởi bạn bè xách giùm cho nhé! Nếu ai cũng bận bịu như anh cả thì anh mua thêm vài cái túi xách bỏ mọi thứ vô đó xách về. Ðể em hình dung ra chàng hiệp sĩ của em nè: tay phải xách va-li, tay trái xách một cái túi căng phồng, hai vai đeo hai cái giỏ, có thể trên lưng còn vác thêm một cái bọc gì nữa đấy. Ối chà, có vẻ một người hùng ra phết! Bình thường anh mang chừng đó thứ là nặng lắm, nhưng anh cứ nghĩ là đang bế em trên tay hoặc cõng em trên lưng là anh thấy nhẹ hẫng ngay cho mà coi. Anh đã chẳng từng bế em và nói “cục bông gòn mềm mại của anh” là gì!



À quên, nãy giờ mải lo hỏi thăm sức khỏe của anh nên em suýt quên báo cho anh biết một tin quan trọng. Em vừa kết bạn với mấy cô gái thật là tuyệt vời. Tụi nó hát hay lắm anh ạ, có đứa còn biết đánh đàn và nhảy đầm nữa kia. Tụi nó mong gặp anh lắm. Bởi vì em quảng cáo về anh ghê lắm mà. Anh gặp tụi nó chắc là anh thích lắm. Em định ngày anh về em sẽ tổ chức một buổi gặp mặt giữa vợ chồng mình và tụi nhỏ bạn. Tất nhiên là có liên hoan vui vẻ rồi. Vì vậy mà em định nhờ anh mua thêm vài ký bánh săm-pan, bích quy và bánh hột điều. Anh nhớ nhé, buổi ra mắt của anh có thành công rực rở hay không là tùy thuộc vào điều này đấy!



Trước khi ngừng bút, em nhờ anh mua cho em vài cuốn sách. Anh đừng ngạc nhiên nhé! Vợ anh đâu phải chỉ biết có vật chất không thôi đâu, em cũng thích những món ăn tinh thần nữa chứ bộ! Anh nhớ ghi những cuốn sách em kể ra đây vào sổ tay kẻo lại quên mất. Ðó là những cuốn sách dạy làm bánh Tây, sách hướng dẫn nghệ thuật cắm hoa và nhất là cuốn “Dành cho các bà các cô muốn giữ gìn sắc đẹp”, cuốn này còn một cái tên nữa là “Làm thế nào để trẻ mãi không già”. Ðó, anh thấy chưa, vợ anh muốn trẻ mãi cùng anh mà!



Anh thân yêu, anh sẽ xoay ra tiền để mua quà cho em đấy chứ? Ðiều đó có lẽ không khó lắm anh hở? Anh có thể mượn tạm đâu đó trong đám bạn bè của anh, rồi khi về nhà anh cố gắng dạy thêm giờ để xoay xở trả nợ vậy. Một ngày dạy ba buổi cũng đâu có hề hấn gì sức khỏe của anh phải không, chàng Héc-quyn của em?



À, trước khi dứt lời, em xin báo cho anh một tin vui. Em đã coi lại cặp mắt kính của anh rồi. Cái gọng kính gãy của anh có thể dùng dây kẽm buộc lại xài cũng được, không cần phải mua kính mới đâu! Kính chủ yếu cần tròng chứ đâu cần gọng. Vả lại mình cần phải tiết kiệm anh ạ. Tất cả là vì đứa con đầu lòng của chúng ta. Anh đồng ý với em cả hai tay đấy chứ?
Thôi cuối thư, chúc anh mạnh khỏe và nhớ những lời dặn của em.




Hôn anh nghìn lần,




Người vợ yêu quý của anh.

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009

Về VN để làm gì?




T2T, 29.6.09

Tại VN Mại Dâm được coi là một nghề bất hợp pháp nhưng được một số cán bộ tha hoá hưởng ứng nhiệt tình. Mại Dâm là bất hợp pháp, vì vậy nó phải hoạt động một cách lén lút, nhưng lén lút một cách công khai .


Ở một số nước khác như Đức, Hòa Lan... gần hơn là một số nước Asian như Thái Lan , Singapore thì mại dâm được coi là hợp pháp dù là hợp pháp và công khai nhưng nó vẫn hoạt động một cách lén lút và không lộ liễu như Ở VN... Ở VN bạn có thể "thấy" Gái Mại dâm ở bất cứ đâu, ngoài đường phố, nơi vui chơi khu du lịch , công viên , sàn nhảy , quán bar , quán cafe , karaoke.., nơi ăn uống như nhà hàng , quán bia , thậm chí ở một số nơi mà ít người nghĩ đến trừ người VN , như ở tiệm cắt tóc , sân bay, thậm chí ở Trường Học , Bệnh viện "Vật lý trị liệu", nói tóm lại Mại Dâm như tất cả các hàng hoá khác ở VN được bán ở rất nhiều nơi miễn là có tiềm năng như các nhà mặt phố trên một phố bán tất cả các mặt hàng và tất cả các phố đều có nhiều của hàng như khu buôn bán ...
Nói không ngoa ở một số thành phố lớn như ở Hà Nội hay Saigon , Hải Phòng ... Bất kể nhà bạn ở đâu không cần đi bán kính 3 Km là có thể tìm được địa điểm có gái mại dâm , và nếu bạn nghĩ Mại dâm ở VN không chuyên nghiệp thì bạn đã nhầm, có rất nhiều thứ mà mại dâm nước ngoài có VN cũng có , những thứ nước ngoài không có VN cũng có ...


Đầu tiên về giá cả có thể khẳng định rằng không ở đâu gái lại rẻ như ở VN và cũng đắt như ở VN, 30 nghìn đồng, thậm chí là 10 nghìn đồng tiền cứu nét (gái mại dâm không tính dân chơi ) cho đến 5.000 USD thậm chí hơn thế nữa... Và trong 1 trưng cầu ở một trang websex khá nổi tiếng dttxxx.net thì 70 % Member VN được hỏi hay đi gái với giá từ 80 nghìn đến 300 nghìn... Gái loại này được dân có kinh nghiệm trong " trường phò " gọi là " phò cỏ " lịch sự hơn thì gọi là "ve vườn "... Giá ve vườn rẻ hơn các " ve hộp " ( từ lóng chỉ gái cao cấp ) không hoàn toàn phụ thuộc vào nhan sắc mà phụ thuộc và nhiều yếu tố khác như sở trường , học thức , quan hệ xã hội , quê quán... Hai em ve có nhan sắc như nhau , nhưng nói giọng cho. trẹ miền Trung giá khác em nói giọng bắc hay Saigon , Trai bắc thích cave giọng SG , trai SG thích Ve kêu giọng bắc ... Ve kêu giọng Bắc chuẩn hay Nam chuẩn giá cao nhất , Ve nào rên được bằng tiếng , Tiếng Anh , tiếng Tàu , tiếng Hàn Quốc thậm chí tiếng Lào giá cũng cao tùy theo sở thích từng người ...


Nếu 2 em ve kỹ thuật thổi kèn hay bơm cọc như nhau nhưng nếu ngoài việc thổi kèn em còn là ca sĩ thì giá cao hơn nhiều , cùng bơm tay nhưng nếu em là nghệ sĩ Piano hay Violin thì khác gấp nhiều lần tuỳ theo đẳng cấp của em... Một bàn tay rèn giũa hàng năm trời để đánh Piano nay để bơm cọc cho các anh dĩ nhiên giá khác bàn tay mò cua, trồng lúa ... Đặc biệt Ve nào có học thức có hiểu biết , quan hệ xã hội ve đó càng có giá... Nhiều ve là Ve thật nhưng hiểu biết xã hội cực tốt , bên cạnh việc thoả mãn vấn đề sex có thể dạy dỗ khách mua ve cách làm tình , góp ý về thời trang , bàn chuyện xe cộ , đồ điện tử , thậm chí là giới thiệu đối tác, khách hàng làm ăn cỡ vip cho khách chơi Ve. Vì vậy giá cho những chi phí cơ hội bên Ve hộp cao hơn nhiều so với Ve cỏ ... Đầu tiên xin bàn về Ve cỏ , Vẻ cỏ có rất nhiều, xin ví dụ như ở HN Ve cỏ đứng như sinh viên chờ xe buýt ở đường Giải Phóng, Vườn Hoa Paster , Hồ Ale.., thanh niên nhìn thì ai cũng biết Cave nhưng nhiều ông bác, bà cụ nhiều khi không biết vẫn về thắc mắc tại sao sinh viên đứng chờ xe buýt muộn thế... Giá ve cỏ ở những chỗ này có giá chung là tầu nhanh khoảng 80 K (K từ lóng chỉ đơn vị nghìn VND), qua đêm là 300 K, chưa bao gồm VAT (từ lóng chỉ tiền phòng hay tiền boa ) bất kể là xinh hay xấu cứ ở những khu như thế giá là vậy còn nếu bạn nào đi với giá cao hơn là bị gà... Và một điều khẳng định chắc chẳn là 70 % gái đứng đường nghiện ma tuý và theo thống kê tỉ lệ gái mại dâm nghiện ma tuý nhiễm HIV là 80 % vì vậy nếu ai có ý định mua dâm ve loại này xin đề phòng.


Về một số biến tướng khác như Gội đầu thư giãn , tiếng lóng gọi là hàng " Gọt bút chì " thì ở HN theo thống kê của dân chuyên nghiệp thì có khoảng 800 địa điểm như vậy , nhiều nhất là dọc đường " Bưởi " và Phố Vọng, Đường Phi trường , Khu Đức Giang Thuộc Quận Long Biên, giá chung là 80 K (80 nghìn ) bao gồm cả VAT ( tiền phòng và tiền bo ) bác nào ưng thì cho thêm , còn nếu muốn rủ đi tầu nhanh hay qua đêm thì liên hệ trực tiếp vơi em phục vụ còn ở tại cửa hàng thì đa phần chỉ có "gọt bút chì" tức thổi kèn , đặc điểm nhận dạng của loại hình này là ngoài biển đề "Gội đầu thư giãn" , hay cafe vườn hay bất kể gì , đặc điểm chung nhất và trở thành luật bất thành văn là thắp đèn mầu hồng hoặc mầu tím và có 1 thanh niên ngồi ngoài .


Vì vậy khẳng định 100 % ở đâu có quán cafe hay gội đầu có thắp đèn hồng là ở đó có gái , tất nhiên khi vào quán khung cảnh rất đơn giản nếu quán gội đầu chỉ có 1 cái giuờng kiểu như giường gội đầu để khách nằm gọt bút chì , và giường nọ cách giường kia 1 tấm rèm , khách có thể vén rèm cùng gọt với khách giường bên và đổi thợ gọt bút chì , và bây giờ văn hoá là thế, khách gọt bút chì không bao giờ buông rèm cứ để tự nhiên , vừa gọt vừa nói chuyện với bạn mình hay xem bạn thư giãn ... Mỗi quán gọt bút chì có từ 5 - 15 tiếp viên hoặc nhiều hơn và thường xuyên đổi gái cho nhau để có hàng mới và có thể mượn tiếp viên của nhau vì vậy nếu ở cùng 1 khu có thể vào bất kỳ quán nào và điện thoại gọi tiếp viên mình thích...


Về khoa học việc lây nhiễm bệnh qua quan hê. TD bằng đường miệng ít hơn việc QHTD bình thường nhưng cũng có khả năng , đặc biệt là với bệnh Giang Mai , vi khuẩn giang mai sống trong bựa răng rất lâu nên việc "gọt bút chì" là khá mạo hiểm, và ở VN rất ít người dùng bao cao su khi "Gọt bút chì "... Loại hình gọt bút chì có từ Bắc vào Nam , trong cả các hàng quán , khách sạn , bệnh viện có tầm quất và massa , vật lý trị liệu , ở SG thì kín hơn nhưng cũng rất nhiều nếu chưa biết cứ gặp xe ôm mà hỏi ...


Phò cỏ có rất nhiều và cũng có những tụ điểm lớn có hàng trăm thậm chí hàng nghìn gái ... Ở HN vào những ngày lễ như Quốc khánh , hay Noel nếu đi dọc đường Phạm Văn Đồng , hay dọc đường Hà Đông về Xuân Mai , Hà Nội đi Sơn Tây sẽ thấy hàng chục động Mại Dâm thắp đèn hồng và các ve cỏ mặc váy ngắn đứng ngồi trước hàng câu khách như chợ sớm, khách tha hồ chọn , tha hồ mặc cả và thoả thuận . Kín hơn thì ở Đường Tô Ngọc Vân , Đường Nguyễn Văn Cừ , Cầu Giấy ... ở đây có nhiều khách sạn và nhà nghỉ nhìn rất bình thường nhưng bên trong chứa nhiều gái mại dâm và nhiều dịch vụ vui chơi, như nhảy khoả thân , thoát y vũ , phòng ngủ có sẵn sex toy và phim cấm , thuốc bôi trơn để phục vụ và tất nhiên những thứ đó chỉ khi khách quen yêu cầu mới được đáp ứng. Xa Hà Nội một chút khoảng 20 KM là Làng Xuân Mai , dân chơi cave không ai không biết đây là một trong những tụ điểm lớn nhất về Cave ở Miền Bắc... Đây là nơi được gọi là " làng phò " , cả làng , cả một con đường dài gần chục KM , ở đâu cũng có quán thắp đèn hồng , thậm chí trên đồi , trên núi cũng có , Nếu đi vào đây vào buổi đêm bạn sẽ ngờ mình lạc vào đêm hội hoa đăng , dọc cả con đường nhà nhà thắp đèn hồng , đỏ rực cả màn đêm , chưa đến gần đã thấy phò khí bốc lên ghi gút bởi ánh sáng mờ ảo của đèn hồng và mùi son phấn rẻ tiền ... Có hàng trăm cái đèn hồng được thắp và mỗi nơi có khoảng chục gái , giá chung là 70 nghìn 1 phát tầu nhanh bao gồm cả VAT ( tiền phòng ) ... Và có thể nói chưa ở đâu lại nhiều dịch vụ phụ "hay" như ở đây. Tại một một trong những động nhện lớn nhất là động Hungxxxxx ,có khoảng 3 chục gái mại dâm , bên cạnh việc mua dâm có rất nhiều dịch vụ phụ và chỉ người VN mới nghĩ ra, nếu khách muốn quay phim lại cuộc vui của mình giá là 100 USD trên phim . 30 phút ,có thể gọi bao nhiêu gái tuỳ thích và tiền tính theo luỹ thừa số gái tham gia cuộc vui ... Muốn chụp ảnh giá là 8 USD một ảnh , và có thể tạo dáng thoải mái , số gái cũng không hạn chế và cách tính tiền cũng như trên...


Mọi thứ đều được lấy ngay và ghi ra đĩa CD trong 1 giờ đồng hồ ... Chỉ có một yêu cầu nhỏ là cam kết bằng miệng rằng không phát tán những thứ này ... Ngoài những dịch vụ trên có thể yêu cầu gái mặc quần áo theo kiểu tây , cầm dây xích , mặc áo có khoá ...hay thậm chí mặc đồ cổ trang như các nàng tiên hay nữ hiệp trong phim trưởng , nói chung là mọi hình thức biến thái ...


Nói về thú chơi lạ thì nếu về 1 thành phố cũng ở Miền Bắc là Việt Trì , ở đây gái mại dâm thường không tụ tập mà ở nhà , khi đến nhà chứa chủ chứa sẽ điều 1 xe ngựa do 1 người điều khiển và đưa bạn lóc cóc đi qua những cánh đồng ngạt ngào hương lúa về nhà gái mại dâm và tiến hành mua vui , vô tư đến mức nhiều gia đình có đầy đủ các thành viên , họ đang xem tivi hay ăn cơm bạn cứ việc đi qua vào phòng của gái mại dâm và hành lạc sau đó lại lóc cóc đi xe ngựa về ...


Còn nhiều nơi nữa mỗi nơi một hình thức riêng , miền bắc khác, miền trung khác, miền nam khác, vùng núi khác và vùng biển khác, nhiều thứ xoay quanh mại dâm có thể có nhiều điểm khác nhau nhưng có một điểm chung dẫn đến lối sống buông thả và nguy cơ mắc các bệnh về đường Tình Dục , sự tò mò và lạ lẫm và đôi khi quan niệm rằng biết nhiều những thứ đó mới là sành điệu đã vô tình quấn hút nhiều bạn trẻ vào con đường Mại Dâm , càng dấu diếm người ta càng thích tìm hiểu đó là bản chất của con người , có những sự tìm tòi khám phá tích cực có những thứ tiêu cực , chúng ta nên nhìn thẳng vào vấn đề nhìn thẳng vào thực trạng và hình ảnh của nó để không lạ lẫm , để thấy nó bình thường , để thấy tác hại của nó và tránh xa...


Bạn có thể nên biết nó qua bài viết này vì nó là thực tế và hãy cùng cho nó trở thành hình ảnh của quá khứ vì nó không tích cực và không cần biết bằng chính trải nghiệm của bản thân mình vì nó quá nhiều nguy hiểm không chỉ ảnh hưởng đến chính bạn mà cả những người quanh bạn và thế hệ sau bạn... Còn nhiều điều để tôi viết và để bạn đọc. Ngay bây giờ hi vọng những điều tôi đã biết đã nhìn thấy trên thực tế và đã kể cho bạn. Bạn sẽ không bao giờ dính vào những tệ nạn đó và tôi sẽ không bao giờ tìm hiểu thêm nữa vì chứng kiến quá nhiều kết cục bi thảm của bạn bè giống mình...

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

Việt Kiều nghèo lắm


Các bạn nữ sắp lấy chồng Việt Kiều cần chú ý:


- Không phải Việt Kiều là có tiền. Tuy người ta làm 70 ngàn đô mỗi năm nhưng người ta phải chi nhiều thứ: thuế thu nhập, nhà cửa, xe, xăng, ăn, và nhiều chi phí khác. Đừng nghĩ như đang ở VN mà đòi tiền Việt Kiều hay hứa giúp đỡ người thân. Đối với người giàu ở Mỹ, mỗi tháng tiết kiệm thêm được hay để dành thêm được 300 đô là khó khăn. Trong lúc ở Việt Nam nhiều người phung phí 300 đô hàng tháng là chuyện thường.


- Ở VN ngoài lương chính thức người ta có thêm tiền nhiều hơn lương do “lương lẹo” tức là ăn cắp, chạy hợp đồng, gian lận giấy tờ, nhận tiền hối lộ,… Nhưng ở Mỹ đa số người ta sống bằng lương chính chứ không sống bằng “lương lẹo” như nhiều người có tiền ở VN. Ở VN, người ta làm ăn, đi làm,… đều “lương lẹo”. Thằng công an khu vực lương chỉ 1 triệu mỗi tháng nhưng nó đi các nhà “xin đểu” mới có trên 10 triệu mỗi tháng để xây nhà, vợ đeo vàng, con đi học.


- Khi Việt Kiều cưới bạn, họ tốn rất nhiều tiền. 20 ngàn đô là chuyện thường mà số tiền này họ cần nhiều năm sống khắc khổ mới dành được. Do đó các bạn đừng vòi vĩnh. Các bạn nghĩ mỗi tháng cho bạn 300 đô để sài, để nổ với bạn bè, đi chơi với bạn bè trước khi rời VN là hơi quá đáng. Do đó bạn sống như không phải sắp lấy chồng Việt Kiều là tốt nhất. Bạn đừng vì chữ “Việt Kiều” mà hại chính bạn trong tương lai.


- Khi bạn đến Mỹ, chồng bạn sẽ tốn rất nhiều tiền cho bạn để bạn hội nhập. Bạn đừng lấy tiền chồng bạn cho bà con khi họ xin xỏ. Trước khi có bạn, chồng bạn phải tiết kiệm để cưới bạn. Khi bạn qua bên đó với chồng bạn, thì bạn là người “ăn bám” trong thời gian đầu. Vì thế bạn đừng tiêu xài nhiều mà chồng bạn phải vất vả và đau đầu nhiều hơn. Nhiều cặp vợ chồng Việt Kiều chia tay vì các bà vợ bên VN mới qua tiêu xà tiền nhiều và hay gởi về VN nhiều vì nghĩ rằng cũng là Việt Kiều.


- Không phải ở Mỹ hay các nước giàu là nằm chơi vẫn có tiền. Càng giàu càng phải lao động cực nhọc mới có. “Có làm có ăn” luôn đúng ở mọi nơi. Không làm làm sao mà có tiền? Các bạn qua bên đó thì phải tìm cách hội nhập càng sớm càng tốt và ráng có 1 việc làm. Các bạn phải làm quen nhiều thứ như lái xe, đi chợ, dọn dẹp nhà cửa, tìm hiểu xã hội, đặc biệt là học Anh Văn hay ngôn ngữ của nước sở tại. Bạn phải chuyên cần học ngôn ngữ để hội nhập. Bạn hãy quên bà con của bạn vì nếu như bạn sống ở VN thì làm sao họ xin tiền bạn? Hổng lẽ bạn có trách nhiệm với bà con trong lúc họ vẫn sống?


Tóm lại là Việt Kiều lúc này thua “Việt Cộng”. Những người ở VN rất giàu, họ có tiền mua nhà trăm cây, mua xe bạc tỉ. Trong lúc ở Mỹ nhiều Việt Kiều khó khăn về nhà cửa và xe cộ. Nếu cưới được bạn thì quả là cố gắng lớn.


Hãy thương yêu nhau và thông cảm với nhau thì bạn sẽ có thêm nguồn thu nhập cho chồng và hai vợ chồng cùng xây đắp cho tương lai. Đừng cành nạnh mà so sánh chồng người chồng ta mà hây mất hạnh phúc.


Hãy luôn thương yêu và chia sẻ với nhau các bạn nhé!


Sưu tầm

Ads Inside Post